Đàn ông có biết ??

…phụ nữ hay ghen ko phải là họ ko tin tưởng bạn, mà là trong trái tim họ bạn là người
hoàn mĩ nhất, họ ko muốn sự hoàn mĩ ấy lại đc phản ánh trong đôi mắt của một người con gái khác.

…người phụ nữ yêu bạn nhất sau khi nổi giận với bạn, họ quay đi và không ngừng khóc.

.. khi một người phụ nữ vừa đi vừa khóc trên phố, họ ko quan tâm có hay ko có ai đang nhìn họ thì lúc đó trái tim họ thật sự đã tan nát.

.. người phụ nữ chỉ lảm nhảm với ng mà họ yêu, và cũng chỉ nhỏng nhẻo với người mà họ quan tâm

…. sự ương ngạnh, tính khí thất thường, tỏ ra như một đứa bé hư, tất cả cũng chỉ vì họ muốn bạn chú ý đến họ nhiều hơn.

.. nếu như họ ko yêu bạn, họ sẽ chẳng nỗi giận với bạn, ko mong bạn đến dỗ dành, và cũng sẽ ko vì bạn mà rơi nước mắt. bởi vì người mà họ ko yêu chẳng có khả năng khiến họ như thế.

Và bạn có biết… khi bạn rời xa họ, bỏ họ lại một mình… họ mong đợi và lo sơ biết bao nhiêu
và tất cả những điều đó cũng chỉ vì họ yêu bạn,
và tất cả những điều ấy là vì bạn ko đủ hiểu họ.

Phụ nữ biết quá nhiều những thứ họ ko nên biết

Đàn ông lại có quá nhiều thứ ko biết với những cái họ nên biết.

….


Cho nên, khi gây nhau, bạn cho rằng tính tình họ ko tốt, họ cho rằng bạn ko yêu thương họ…..

cho nên, khi “chiến tranh lạnh”, bạn cho rằng họ ko chấp nhận bạn hoàn toàn, họ lại nghĩ bạn ko quan tâm họ…

Hãy ôm họ thật chặt, trao cho họ một nụ hôn đễ xóa hết sự tổn thương trong lòng họ, và nước mắt trên khóe mi họ.

Bời vì điều họ sợ chính là sự lạnh lùng, vô tâm và ngoảnh mặt quay đi của bạn..
….
Hai người yêu nhau thì hãy khoan dung cho nhau, hiểu nhau, thông cảm và tin tưởng nhau, nếu ko khi mất nhau rồi cả hai lại nuối tiếc cả đời
…..

Hy vọng mỗi một ng đàn ông nên biết trân trọng người phụ nữ ở bên cạnh mình.

Họ cho bạn tất cả, mà ko mong nhận lại, chỉ mong bạn hãy hiểu, và nắm lấy tay họ, vững bước đi tiếp.

Đừng làm người phụ nữ của bạn phải khóc, đừng khiến họ đau lòng, và đừng làm cho họ cảm thấy tuyệt vọng và đau lòng vì bạn

Bởi vì một khi người phụ nữ yêu thật lòng… nếu mất đi người họ yêu … điều đó đồng nghĩa họ đang mất đi cả thế giới này.

Truyện cười sưu tập trên OLA.

2 con cua nói chuyện với nhau
_mày đi xem fim vs tao k?
_fim gì thế?
_fim kinh di
_ok.thế xem ở rạp nào?
_ở quán bún riêu cua đầu ngõ ý!
————–
Thầy hỏi Tí:
-E cho bít london và mặt trăg nơi nào xa hơn?
-Dạ, london ạ
-Vì sao?
-Vì e chưa bgiờ thấy london,còn mặt trăg e thấy hoài
——————–
Bắc thang lên hỏi ông trời
Sao k xuống đất lại ngồi trên cao?
Ông trời quát: “hỏi tào lao!
Suốt ngày động đất, làm sao tao ngồi.”
—————–
Cần tuyển 1 boy làm ny:
-Theo hệ chính quy
-Có thể liên thông lên ck
-Và sau khi ra trường được cấp bằng chứng nhận là papa của tụi nhỏ
—————
1 khách hàg viettel gọi lên tổg đài hỏi:
-Chị ơi mobifone sắp km ckưa?
-TĐÀI: Đkm *
-Hả,cái gì ?
-Dạ.Đang khuyến mại vô cùng lớn
————
Mỹ sợ Nhật .
Vì Nhật làm mà không nói
Nhật sợ Trung Quốc
Vì..Đã nói là phải làm
Nhưng.
Tất cả đều sợ VN
Vì..
>VN nói một đằng làm một nẻo
—————–
K Co ng iu có nhữg lợi ích sau
-sắc đẹp đc bảo toàn
-nâng cao đc giá trị
-có nhiều fanclub
-kô bị các bệnh về tim mạc

Chuyện tình Thần Tình yêu Cupid và nàng Psyche xinh đẹp

Cupid là thần Tình yêu trong khi Psyche là thần Tâm hồn (sau này khi đã lấy Cupid). Câu chuyện tình của hai vị thần này từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng của nhiều thi sĩ, nhà văn. Bên cạnh đó, nó cũng được biên soạn ra tiếng Việt nhiều lần, in thành sách trong các cuốn giai thoại nổi tiếng.

Psyche là con gái út của một vị vua thế nên từ bé đã được sống trong môi trường hoàng tộc. Nàng có sắc đẹp “nghiêng nước nghiêng thành”. Thậm chí, một số người còn cho rằng nàng đẹp hơn cả thần Venus (Nữ thần Sắc đẹp).


Bức họa mô tả vẻ đẹp “nghiêng nước nghiêng thành” của nàng Psyche

Điều này hiển nhiên là không qua nổi tai mắt của thần Venus và nó khiến nữ thần rất tức giận. Nữ thần quyết định trừng phạt cô gái người trần mắt thịt kia. Thần Venus sai con trai mình – thần tình yêu Cupid – phải khiến Psyche cả đời yêu kẻ hèn mạt nhất và bất hạnh với mối tình đó.

Tuy nhiên, ngay từ cái nhìn đầu tiên, Cupid đã đem lòng yêu nàng Psyche xinh đẹp. Cupid quyết định nàng phải là vợ mình, hoặc không ai cả. Vì thế, vị thần này quyết định “đuổi khéo” các chàng trai để ý tới Psyche.

Khi các chị đã lấy chồng hết cũng là lúc vua cha và hoàng hậu lo lắng cho tương lai của Psyche. Họ sai quân lính đưa nàng lên một đỉnh núi. Dĩ nhiên, Cupid luôn theo dõi mọi bước chân của “người thương”. Thần hóa thân thành cơn gió, đưa Psyche đến một cung điện nguy nga tráng lệ. Ở nơi đây, Psyche cảm nhận được sự hiện diện của người chồng thân yêu bên cạnh song cảm xúc này chỉ xuất hiện khi đêm xuống. Khi Psyche thức giấc, mọi thứ lại trở về bình thường.


Psyche buồn rầu khi vắng chồng lúc ban ngày.

Trong một lần, nàng Psyche năn nỉ “chồng” mình cho phép được báo tin cho bố mẹ và anh chị. Vì không muốn thấy vợ buồn phiền nên Cupid đã đồng ý cho nàng gặp hai cô chị.

Gặp lại các chị, Psyche vô cùng sung sướng. Nhưng từ đây, bi kịch của nàng mới thực sự bắt đầu. Nghe lời “khuyên” của hai cô chị ghen ghét với hạnh phúc của em, đêm xuống, Psyche lấy ngọn đèn giấu dưới gối để “soi” mặt “người chồng yêu”. Vì quá sững sờ trước vẻ đẹp của người chồng (vốn là một vị thần), Psyche đã để một giọt dầu rơi xuống mặt, khiến Cupid bừng tỉnh.


Psyche cùng “ngọn đèn oan nghiệt”, chia cắt tình cảm vợ chồng bấy lâu.

Vì quá giận giữ, Cupid “trừng phạt” Psyche bằng sự xa cách, bỏ về Olympus.

Cảm thấy hối hận vì những gì mình đã làm, Psyche đi tìm chồng ở khắp nơi. Vì biết con trai trái lời dặn của mình, nữ thần Venus đã đưa ra rất nhiều hình phạt cho Psyche. Tuy nhiên, điều này không làm nàng nản lòng. Psyche ngoan ngoãn làm theo mọi yêu cầu của nữ thần. Cho đến khi Psyche được giao đi kiếm một cái hòm từ chỗ thần chết Hades mang về cho Venus mà không được mở ra, vì quá tò mò nên nàng đã bị rơi vào giấc ngủ ngàn thu trước làn khói đen bí hiểm bên trong.


Vì quá tò mò, Psyche đã mỏ chiếc hộp đen bí ẩn ra…


… kết quả là nàng rơi vào giấc ngủ sâu vĩnh viễn.

Thời gian qua đi, khi đã nguôi giận, Cupid đi tìm Psyche và đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng thắm. Psyche lập tức tỉnh lại. Nàng kể cho Cupid những gì mình đã trải qua và hứa sẽ không lặp lại. Vì vẫn còn rất nhiều tình cảm với người con gái xinh đẹp này, Cupid quyết định nhờ sự trợ giúp của thần Jupiter, nhờ thần hòa giải với mẹ mình.


Bức tượng thần Cupid trao cho vợ một nụ hôn nồng thắm, đánh thức nàng khỏi giấc ngủ sâu.

Thần Jupiter cảm kích trước tình cảm của hai người, đã cho Psyche uống nước thánh để nàng biến thành thần giống Cupid. Nữ thần sắc đẹp Venus vì nhượng bộ thần Jupiter nên chấp nhận hoà giải và nhận Psyche là con dâu.

Kể từ đó, không ai có thể chia lìa đôi uyên ương Cupid – Psyche.

Sự chờ đợi mong manh…

Cô – một cô gái nhỏ nhắn, tâm hồn trong sáng mong manh như pha lê nhưng sâu sắc và mạnh mẽ.
Anh một tràng trai tài năng, mạnh mẽ, chu đáo và bản lĩnh, luôn gọi cô là: ”trẻ con”.
Cô ấy một cô gái xinh đẹp, hiện đại, giỏi giang.

…………………………………………
<
Một ngày mùa thu nắng đẹp tại một lớp học của một trường THPT danh tiếng họ gặp nhau. Anh và cô ấy luôn là những học sinh đứng đầu lớp, cô tuy không kém nhất lớp nhưng cũng chỉ là một học sinh bình thường không mấy nổi trội. Cô chỉ luôn âm thầm quan sát anh từ xa, cô vui theo anh, buồn theo anh, có khi chỉ một tin nhắn hỏi thời khóa biểu của anh cũng làm cô vui cả tuần, cô thích cả cách anh gọi cô là trẻ con, cô vui vẻ ngồi cả giờ ra chơi nghe anh kể chuyện linh tinh, cô chăm chú lắng nghe mỗi khi tụi con gái trong lớp bàn luận về anh,có khi còn nghe cả những cô gái thích anh nói về anh nói tốt có, nói xấu cũng có. Cô lặng lẽ giấu kĩ tình cảm của mình dành cho anh, hạn chế tiếp xúc với anh vì lo sợ bị anh phát hiện ra cô thích anh.
Một buổi chiều học thêm tiếng Anh, anh tiện đường nên chở cô đi học, đó là lần đầu tiên cô ngồi sau xe anh, một cảm giác ấm áp chạy vào tim cô làm hai má cô nóng ran, đỏ ửng. Có thể nói trong những năm học THPT cô ấy là một trong những người bạn thân của cô, cô kể cho cô ấy mọi chuyện chỉ trừ chuyện tình cảm dành cho anh, cô ấy cũng kể nhiều chuyện cho cô nghe, thỉnh thoảng cô ấy cũng nói về anh nhưng có lẽ cô không đủ nhạy cảm để nhận ra rằng cô ấy cũng thích anh.Thời gian cứ lặng lẽ trôi, thoáng chốc kì thi đại học đã cận kề đồng nghĩa với việc cô sẽ không còn được nhìn thấy anh mỗi ngày nữa, cô vừa phải học hành lo lắng cho tương lai của mình vừa vật lộn với những cảm xúc của mình dành cho anh.Trước ngày cuối cùng của những năm tháng học trò cô tự nhủ với lòng mình: “Phải nói cho cậu ấy biết hết những tình cảm của mình thôi, không thể để chúng trôi đi theo nước thời gian được. Cố lên!”.

Ngày chia tay cũng tới, hôm ấy cô mặc một chiếc áo dài trắng tự ngắm mình trong gương cô mỉm cười: “Trông mình cũng không tệ lắm, hôm nay mình sẽ làm một việc trọng đại nhất đời mình.Cố lên!”. Sau lễ bế giảng cô lấy hết can đảm đi về cuối hành lang khu lớp học tìm anh nhưng trước mắt cô là anh đang vuốt tóc cô ấy và ánh mắt anh nhìn cô ấy thật lạ ánh mắt ấy cô chưa thấy bao giờ. Trong khoảnh khắc ấy dường như cả bầu trời mùa hạ trong xanh như đổ sụp xuống, ánh nắng chói chang như thiêu đốt trái tim cô biến nó thành tro bụi, không cần tới sự chói chang, gay gắt của nắng trái tim cô giờ cũng đang vỡ vụn. Cô loạng choạng bỏ chạy…
Cô, anh và cô ấy cùng vào đại học. Cô bước chân vào cổng trường đại học với một trái tim rạn nứt, một trái tim mà chỉ cần một cú huých nhẹ cũng có thể làm nó vỡ tan. Rồi chuyện học hành, bạn bè cũng cuốn cô đi khiến cô quên đi chuyện cũ, cô không nhớ anh nhiều như trước nữa, những tưởng trái tim tội nghiệp của cô đã được chữa lành. Vào một ngày đông lạnh lẽo nhưng đầy nắng mấy đứa bạn cũ của cô khoe với cô: “Biết tin gì chưa? Lớp mình có thêm một cặp đôi mới nhé. Hai đứa nó đã công khai rồi”. Cô nghe đứa bạn kể chuyện mà tai ù đi, cô có thể nghe được tiếng trái tim nhỏ bé của cô đang vỡ dù vẫn biết đây là chuyện đương nhiên phải xảy ra. Cô cứ nghĩ là mình đã quên anh nhưng cô nhận ra tình cảm cô dành cho anh không phải là thích mà là yêu. Dường như cô đã bị biến thành đám bọt biển như trong truyện nàng tiên cá trôi dạt và vỡ tan theo từng con sóng chỉ có thể nhìn anh đang dần dần xa mình, xa mãi mãi.
Cô kiếm thật nhiều việc để làm, cô cố gắng làm mình bận rộn, bận rộn để không còn thời gian nghĩ tới anh, bận rộn để không còn thời gian buồn thương đau khổ. Hình như cô ấy cũng nhận ra cô thích anh, cô ấy không thân thiết với cô như trước nữa. Đã có lần mấy đứa bạn thân của cô ấy nói bóng gió cô nhưng mặc kệ, đúng là cô thích anh đấy con tim cô bảo vậy đấy, giờ có bắt nó ngừng đập trong nó vẫn chứa đầy hình ảnh của anh, nhưng tình yêu thầm lặng của cô có gây tổn hại cho ai đâu nó chỉ có thể làm một mình cô đau khổ thôi.
Một ngày, cô nhận được điện thoại của anh: “Đi chơi không?Tớ qua đón.” Anh không thể biết được rằng cô đã hạnh phúc thế nào khi được ngồi sau lưng anh, cô với anh nói đủ thứ chuyện. Anh nói: “Với trẻ con chỉ cần chiều theo nó là nó sẽ không khóc.”. Lúc ấy cô rất muốn nói với anh: “Cậu sai rồi. Cậu luôn coi tớ là trẻ con, luôn chiều theo những đòi hỏi của tớ nhưng tớ vẫn phải khóc vì cậu đấy thôi”. Giờ phút ấy đối với cô thật đúng là hạnh phúc nhỏ bé trong sự khổ đau vô hạn, hạnh phúc vì được ngồi sau xe anh, được cảm nhận hơi ấm của anh, được nghe anh nói nhưng khổ đau vì biết anh không thể thuộc về cô. Cô cùng anh tới nhà cô ấy chơi. Nhìn hai người thân mật với nhau mà trái tim vốn lâu nay được cô băng bó cẩn thận đã vỡ thành từng mảnh mà cô không có cách nào ngăn lại được. Cô ấy còn khoe với cô bức ảnh chụp hôm cô ấy đi chơi về muộn phải ngủ lại nhà anh. Lòng cô đau khổ tới quoằn quoại nhưng vẫn phải cười cười nói nói thật tự nhiên cô tự nhủ: “Không thể để lộ ra nếu không mọi thứ sẽ mất hết, tình bạn bấy lâu sẽ tan theo mây khói”.
Cô lại quay về với cuộc sống bận rộn để khỏa lấp nỗi buồn, cô đơn, đau khổ của một trái tim tan vỡ. Cô ít nói hơn, đôi mắt trong sáng giờ đã phảng phất nét buồn. Cũng khá lâu rồi cô không liên lạc với anh dù rất muốn. Cô chỉ nghe thông tin về anh qua những người bạn cũ dù cho trong những tin tức về anh giờ gắn với cô ấy nhưng không sao chỉ cần cô biết anh vẫn đang hạnh phúc vậy là đủ rồi. Có những lúc cô chợt nghĩ giá mà họ chia tay có thể cô sẽ có cơ hội những lúc ấy cô thấy bản thân mình thật xấu xa. Rồi thời gian cũng qua đi không đủ lâu để cô quên anh nhưng cũng đủ để lòng cô bớt đau.

 


Cô chuyển chỗ ở, anh tới chuyển nhà giúp cô. Trời mưa ngâu, thấy người ta bảo đây là mưa được tạo thành bởi những giọt nước mắt của Ngưu Lang-Chức Nữ khi họ được gặp nhau,cô lại được ngồi sau xe anh, lại được cảm nhận hơi ấm của anh.Trái tim đang phải chữa trị của cô lại một lần nữa bị vỡ tan. Cô cố gắng không nhìn vào mắt anh vì cô biết nếu nhìn vào đó cô sẽ không thể kìm chế được cảm xúc của mình có thể sẽ làm gì đó khiến cô phải hối hận.Tối đó anh nhắn tin cho cô, cô với anh đã nói nhiều chuyện với nhau, cô thấy hạnh phúc, hạnh phúc vì biết anh vẫn còn quan tâm tới cô, bất ngờ khi anh cho cô biết rằng từ trước tới giờ anh vẫn luôn thích những nét trong sáng của cô, anh thích cả sự vụng về đáng yêu của cô.
Thời gian lại lặng lẽ trôi, cô bận rộn với việc học, cô được đi làm thực tập ở một công ty kiểm toán, thời gian của cô được lấp đầy bởi công việc, học hành tới thời gian giành cho bản thân của cô cũng thiếu. Anh vẫn quan tâm tới cô nhưng giờ cô không có nhiều thời gian để nghĩ về anh nữa. Anh thông báo:”Tớ sắp đi Nhật 2 năm. Hôm nay cậu có thể dành một ngày cho tớ không?”. Cô lặng người phải mất vài phút sau cô mới có thể nói:”Tất nhiên rồi”. Cô và anh sánh bước trên con đường ven Hồ Gươm lặng lẽ không ai nói một lời nào, cô đang cố tận hưởng những giây phút ở bên anh. Anh lên tiếng trước: “Ăn kem không? Loại ốc quế chocolate mà cậu thích nhé!”. Cô cũng hào hứng: “Ok! Coi như cậu khao tớ vụ du học nhé!”. Cô và anh vừa ăn vừa nói đủ thứ chuyện, cô ước thời gian ngừng lại được ở điểm này mãi mãi. Ngày anh ra sân bay cô không ra tiễn chỉ dám gửi một tin nhắn: “Những gì cần dặn dò cậu tớ đã nói rồi. Mong sớm gặp lại cậu. Lúc về nhớ mang cho tớ một bông hoa anh đào nhé! Chúc cậu luôn may mắn”. Một tin nhắn tới máy cô: “Yên tâm tớ sẽ sớm trở về gặp cậu”.
Cô ra trường, xin được việc ở một công ty kiểm toán danh tiếng. Công việc cuốn cô đi, những lúc nhớ anh cô lại ra Hồ Gươm, ăn kem ốc quế chocolate. Cũng có nhiều người đến với cô nhưng cô đều từ chối. Cô không sao hiểu nổi vì sao cô có thể yêu anh nhiều tới vậy một tình yêu biết chắc sẽ chả có kết quả gì, một tình yêu có thể nói là vô vọng. Cô chờ đợi mà không biết mình đang chờ đợi điều gì. Hai năm nay anh không một lần gọi điện, nhắn tin cho cô, có lẽ anh đã quên cô mà cô có là gì của anh đâu mà anh phải nhớ. Cô lại lao vào làm việc cho quên đi nỗi nhớ anh.
Một ngày mùa thu đầy nắng, một tin nhắn từ số điện thoại mà từ lâu cô đã thuộc lòng: “ 5h chiều nay tớ đợi cậu ở quán kem ở Hồ Gươm.Tớ sẽ đợi đến khi nào cậu xuất hiện”. Cô sung sướng tới trào nước mắt,những tưởng người con trai ấy đã quên cô và cô cũng đã cho hình ảnh người ấy vào kho kỉ niệm. Nhưng một ý nghĩ thoáng qua có thể người đó về để làm đám cưới với cô ấy và hôm nay gặp cô để đưa thiệp mời. Cô lang thang khắp các con đường Hà Nội suy nghĩ xem có nên đến hay không? 2 năm nay cuộc sống của cô yên bình phẳng lặng, người đó tưởng chừng đã biến mất khỏi cuộc sống của cô, trái tim mong manh của cô gần như đã bình phục vậy mà giờ đây người đó lại xuất hiện làm tâm hồn cô xao động, có thể trái tim mà cô cố gắng chữa trị sẽ lại một lần nữa bị vỡ tan. Cô nhìn đồng hồ đã 22h, chắc người đó không còn chờ cô nữa nhưng cô vẫn muốn đến để cho mình một cơ hội thấy người đó dù chỉ là một bóng dáng quen thuộc.

Cô tới quán kem, như mọi lần khác cô mua một chiếc ốc quế chocolate, bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên:
- Có định mời tớ một chiếc không? Chờ cậu từ chiều đến giờ mệt quá đấy.
Cô và anh lại sánh bước trên con đường quen thuộc. Anh lấy từ trong túi áo ra một cành hoa anh đào đã ép khô trao cho cô nói:
- Anh vẫn luôn nhớ em, nhớ em da diết. Đồng ý làm người yêu anh nhé!
Cô bất ngờ và sung sướng chỉ lắp bắp nói:
- Vậy còn cô ấy? Em không muốn làm tổn thương bất kì ai.
Anh nói:
- Anh và cô ấy đã chia tay từ rất lâu rồi, khi ở Nhật anh đã nhận ra anh yêu em nhiều thế nào.
Cô nghẹn ngào:
- Vậy tại sao anh không liên lạc với em dù chỉ là gửi cho em một tin nhắn?
- Bởi anh sợ nếu phải nghe em thông báo đã có người yêu hay em lấy chồng.
Thời gian với họ lúc này như ngừng trôi và ngập trong hạnh phúc. Lúc này đây trái tim vỡ vụn của cô dường như đang được hồi sinh.

Nếu đã yêu ai xin hãy yêu bằng cả con tim có thể sự chờ đợi của trái tim yêu chân thành rất mong manh nhưng ít nhất nó cũng đã khiến tình yêu của bạn không trở nên vô nghĩa.

Xin lỗi em , anh không phải đại gia

Tôi và anh quen nhau trên mạng. Chat chit mấy câu vớ vẩn và đến lúc anh bắt đầu tò mò về tôi. Ừ, thì gặp nhau, chả sợ!

Trước khi đi gặp anh, tôi đã được giáo huấn một chút về kinh nghiệm gặp “giai” trên mạng: phải lựa quán cà phê đông người, nhiều cửa để gặp trường hợp khẩn cấp có thể kêu cứu và “dọt” (chạy) cho lẹ. Quán caphê miền Đồng Thảo hội đủ những tiêu chuẩn đó của tôi.

Tôi, một cô gái thông minh và cá tính đến mức có thể biết người đối diện muốn gì. Tôi, đủ tự tin để không sợ hãi khi gặp người trên mạng. Tôi, luôn có nguyên tắc của riêng mình: không gặp nếu chỉ nói chuyện một vài lần, không gặp kẻ sỗ sàng, nói năng thiếu tế nhị, không gặp nếu không cho xem hình…Ôi thì đủ thứ các tiêu chuẩn đưa ra vì tôi vẫn thấy nhan nhản trên báo những vụ lừa đảo do gặp người lạ huơ lạ hoắc trên mạng.

Anh luôn tự tin rằng anh rất đẹp trai, thu hút. Tôi vốn thích những chàng trai tự tin như thế và tôi quyết định gặp anh. Không phải tôi háo sắc đâu nhé, chỉ vì tôi…tò mò.

Hôm nay, tôi trang điểm thật xinh, tôi thấy mình trong gương sao xinh quá xá. Tôi hí hửng phóng xe máy tới quán cà phê anh đã ngồi đợi từ bao giờ. Đứng trước anh, tôi hơi sững sờ và bối rối: sao anh ấy đẹp trai hơn cả trong hình đấy nhỉ! Anh chào hỏi tôi rất tự nhiên làm tôi bình tĩnh hơn chút xíu. Anh, làm freelancer cho một số công ty chuyên về thiết kế, anh học kiến trúc ra mà. Lúc nào bên anh cũng là cái laptop, một ly cà phê và lang thang khắp nơi. Anh làm mất đi cái nét phong độ nhưng lại lộ ra cái nét…phong trần đáng yêu đến kì lạ. Chẳng biết sao, tôi có ấn tượng với anh chàng này.

Courier New;”>Lần đầu tiên gặp anh nên tôi không thể mang hết sở trường, sở đoản của tôi ra để phô trương được. Tôi ngồi lắng nghe anh nói về công việc về cuộc sống. Anh nói: anh thích cuộc sống của anh, lúc nào cũng vui em à! Anh tự tin ghê nhỉ! Cuộc sống của tôi không phải lúc nào cũng vui nhưng tôi cũng thích là chính tôi, tôi cũng hạnh phúc vì điều đó.

Thỉnh thoảng tôi kể cho anh những câu chuyện vui, vu vơ làm hai đứa phá lên cười. Khung cảnh cây cối thơ mộng, dưới chân là nước và cá bơi lội tung tăng, trước mặt tôi là một anh chàng khá đẹp trai và rất thú vị, tôi thấy tim mình rộn ràng vì những phát hiện mới mẻ này. Thật không phí thời gian để đến đây chút nào! Cái cảm giác đề phòng, nghi ngờ khi gặp người lạ cũng bay đi đâu mất.

Anh cũng là một anh chàng thông minh và rất lãng tử, anh nói anh có thể bắt chuyện với tất cả mọi người từ bác xe ôm, từ chị bán rau đến những anh Giám Đốc lúc nào cũng chải chuốt. Nụ cười anh rất đẹp, rạng ngời, mỗi lần anh cười làm sáng rực cả một miền đồng thảo bao la bát ngát, làm trái tim tôi rung rinh. Tôi không dễ bị các chàng trai mê hoặc, tất nhiên rồi, nhưng mỗi lần tôi kể một câu chuyện vui, anh lại lấy hai tay ôm đầu “pó tay, không chịu nổi” kèm theo một nụ cười tươi hết cỡ cùng với cái liếm môi nhẹ, trông thật hấp dẫn quá đi thôi.

Tôi và anh đều muốn ngồi chơi tán dóc với nhau lâu hơn nữa nhưng đã đến giờ tôi phải đi gặp một số khách hàng quen có hẹn trước. Anh còn nói với theo: chắc chắn anh sẽ gặp lại Phương thêm lần nữa rồi! Tôi thấy trong lòng vui vui, chẳng biết sao nữa, cứ thấy sao sao ấy, lạ lạ!

Buổi tối anh nhắn tin tới tấp như nhắc tôi rằng: anh đang nghĩ đến Phương đấy nhé! Hình như có lần anh nhắn thế này: anh chưa bao giờ gặp một cô gái lạ kỳ đến vậy, duyên dáng đến mức một cậu con trai đã từng lang thang bụi bặm khắp các xó xỉnh của cuộc đời chợt thấy một sáng thức dậy, cuộc sống tươi vui, rộn ràng, chim chóc véo von, cây cối xanh tươi, nhảy múa. Dường như, tâm hồn thi sĩ lâu nay bị bỏ quên chợt bừng tỉnh và ca hát tưng bừng. Tôi không biết mình đã làm gì, đã nói gì để anh có cảm xúc đến vậy, chỉ là tôi bất ngờ hứng chí kể vài câu chuyện vui thôi mà.

Chúng tôi có gặp lại nhau vài lần, giữ một khoảng cách nhất định của một cô gái đoan trang và của một chàng trai đàng hoàng. Lần nào đi chơi về cũng vui, tôi và anh đều cảm thấy thế. Tôi thấy đời mình đang lật sang một trang khác, mới mẻ và lạ lùng. Tôi đã thấy nhớ, thấy mình bắt đầu chờ. Đôi khi trong thâm tâm, không phải lúc nào tôi cũng tin tưởng hoàn toàn vào một mối tình trên mạng.

Một buổi tối, sau khi đi chơi và đưa tôi về nhà, anh nhắn cho tôi một tin cũng hơi bất ngờ: Xin lỗi em, Phương à, anh không phải là một Đại Gia!Có lẽ vì đọc những bài blog của tôi khi tôi đề cập rất nhiều đến những Đại Gia tôi từng quen biết, anh bắt đầu ngại và nhìn tôi với ánh mắt khác. Đúng, anh không phải là Đại Gia, anh không giàu có, anh không có xe hơi, không có tiền rủng riểng trong túi, anh không có chân dài vây quanh, chắc chắn anh không là Đại Gia rồi. Tôi biết điều đó chứ! Anh chỉ đẹp trai, có sức trẻ, có trái tim đầy nhiệt huyết, có bàn tay này sẽ làm ra nhiều tiền, cho em và nếu mình là một đôi thì sẽ cho con em sau này. Vậy thôi! Nhưng tôi đâu phải là một cô gái tham lam, ham tiền đến mức mù quáng đâu nhỉ, sao anh lại nhắn cho tôi những lời lẽ như thế, tôi bắt đầu thấy mình băn khoăn, trái tim tôi bắt đầu tự đặt ra những câu hỏi mà chả bao giờ tôi có thể trả lời được.

Đúng! Anh không là Đại Gia, Huy ạ! Tất nhiên là thế rồi. Nhưng khi bên anh, em thấy mình thực sự rất hạnh phúc, cái hạnh phúc anh mang đến giản dị và đơn sơ lắm, em chỉ cần một buổi chiều rộn vang tiếng cười với bữa cơm ngon quây quần bên gia đình, một giấc ngủ không mộng mị và một bờ vai ấm áp bình yên, thế thôi anh à. Em thấy em vẫn là em và được yêu thương hơn bao giờ hết khi em bên anh. Em không phải cố gắng trang điểm đậm, khoác những bộ quần áo đắt tiền, ăn những nơi sang trọng nhưng đầu óc thì trống rỗng, bất an. Những nơi ấy hình như tình yêu cũng rất xa xỉ và được tính bằng tiền. Cái gì cũng có cái giá của nó, phải không anh? Tất nhiên, khi Đại Gia bỏ tiền ra thì họ cũng muốn lấy lại cái gì chứ, tim của các Đại Gia nhiều ngăn lắm đó anh! Và tất nhiên, với em, anh không lấy lại gì, chỉ đơn giản muốn đánh cắp trái tim em thôi! Cái gì từ trái tim thì sẽ đến trái tim phải không anh?

Tiền đâu có thể mua được tất cả, anh nhỉ!

Cái tin nhắn: “ xin lỗi Phương anh không phải là một Đại Gia” tôi vẫn còn lưu trong máy! Một lần nào đó, tôi muốn được nhắn lại cho anh thế này: “ Huy ơi, dù anh không là Đại Gia nhưng em vẫn thích anh, thật đấy!”
Bạn có tin vào tình yêu bắt đầu từ trên mạng không? Tôi thì có! Ngày ngày, ôm cái laptop, không có thời gian gặp gỡ thông thường thì các mối tình qua mạng sẽ ngày càng nhiều. Và hãy một lần tin đi, bạn nhé! Kết quả sẽ rất bất ngờ!